Trang thơ Đồng Thị Chúc

 

            Xin chào anh Lưu Ba

          Thật tiếc là năm nay họp mặt Hhội đồng hương Tân Yên khá long trọng mà tôi bận nên không có mặt tham dự được , nay biết Hội ta có trang mạng như thế này , thật vui. Vậy Đồng Thị Chúc tôi gửi kính tặng Hội ta mấy bài thơ lục bát rút từ tập thơ LỤC BÁT DÂNG TẶNG NGƯỜI XƯA của tôi vừa mới ra 1-2012 . Kính mời bà con Hội thưởng thức và có cảm nghĩ gì xin được hồi âm . Kính nhờ anh Lưu Ba đăng tải hộ và ĐTC cũng xin ngỏ ý là : Nếu ai quan tâm đến thơ của tôi xin hãy liên lạc để tác giả kính tặng . Trân trọng cảm ơn .

          Đồng Thị Chúc  Số 56, Ngõ 371/9 Ph Kim Mã, Ba Đình, Hà Ni. Dien Thoai: 043 8460248   Fax: 043 771 2646.  Di Dong: 0912224057 . email: chucdt11@gmail.com

                              LỖI   LẦM                                                                        

            Chỉ vì tay giở nhầm trang 

      Nên giờ em chịu muôn vàn đắng cay

            Trời thì cao đất thì dày

      Kêu đâu thấu được nỗi này, ngoài em .

            Muốn ăn sung rụng: ngồi thềm

      Em tìm sung rụng khắp triền núi non.

           Mải đi tìm mặt trời con

       Thấy vành trăng khuyết ngỡ tròn, lạ thay

           Sương mù lại tưởng mưa rây

       Đang đem khăn dội lại bày nón che

           Mò thuyền dưới đáy lòng khe

       Gặp cây gỗ mục sắt se nỗi lòng.

          Những mơ lặng bể mênh mông

     Nào hay đen bạc bão giông tình người

         Ngờ đâu nghịch cảnh nghịch đời:

    Dòng sông quặt ngược, ngọn đồi quay ngang .

           Mỗi lầm lỗi mỗi bàng hoàng

     Nhận ra lọn tóc bạc ngang mái đầu .

                                             8-1990

                                                                                        ĐƠN   PHƯƠNG

                                                                              Cái thời người ấy trong tôi

             Một ngày không gặp đứng ngồi không yên

                    Biết là mình quá vô duyên

             Gió đằng lưng cứ ngang nhiên đập vào*

                   Người dưng ơi khổ làm sao

             Càng giơ tay gạt càng dào dạt mong

                   Ngước trông bảy sắc cầu vồng

             Thắm màu người nhạt rực hồng một ta

                    Đêm đêm những oán trăng già

              Chẳng soi cho tỏ tình ta với người .

                   Thế rồi người ấy mù khơi

              Thế rồi ta cũng thành người bến xa

                     Ngày đi qua tháng đi qua

               Nỗi xưa chỉ thoáng cơn mưa chợt về .

                      Cái ngày gặp lại bây giờ

               Thấy thương thấy trách dại khờ: Đơn Phương .

                                                                  Năm 1998

*Gió sao gió đánh đằng lưng

Dạ sao dạ nhớ người dưng thế này  ( Ca dao)

 

                                       NGƯỜI   XƯA

                                     (Tặng người xưa)

                              Người xưa ánh mắt lung linh

                        Người xưa cái dáng cái hình mảnh mai

                              Người xưa mái tóc thật dài

                       Người xưa đỏ mặt khi ai nhìn mình .

                              Người xưa tình đến chung tình

                      Đã yêu đổ quán xiêu đình vẫn yêu .

                              Người xưa nết ở phải điều

                      Nói lời nhỏ nhẹ làm nhiều người thương .

                              Người xưa đâu quản gió sương

                     Trong nghèo đói biết tìm đường ấm no.

                             Người xưa không nghĩ đắn đo

                     Thật tâm chia sẻ chẳng lo đáp đền .

                            Người xưa cũng chẳng thể quên

                     Lời răn dạy- bậc Thánh hiền ngày xưa .

                            Bây giờ tìm bóng người xưa

                    Gặp mênh mông chỉ gặp thừa mênh mông .

                                                            2003- 2011

                      KHÚC HÁT RU NGƯỜI VỀ HƯU

                             Tôi về trước bạn về sau

                         Như con đường có chiếc cầu phải qua

                             Nào ai tránh khỏi tuổi già

                         Chỉ mong mình được như là tre xanh

                             Dẫu thân về cõi mong manh

                        Có măng ấm bụi ra cành tốt tươi.

                             Hát câu giã bạn: Người ơi

                        Mà lòng lưu giữ muôn lời nhớ nhung.

                             Phù du một kiếp khôn cùng

                        Kiếp người sắc sắc không không một đời

                            Tàn đêm còn chút sao rơi

                        Tàn đời liệu được mấy người nhớ chăng ?

                             Trong đêm tối nhớ Chị Hằng

                        Giữa ban ngày sáng, ánh trăng hóa mờ .

                             Mà thôi khúc hát bây giờ

                       Ru ta về với bến bờ riêng ta.

                             Gửi ngày và tháng năm qua

                       Vào trong hoài niệm cho ta hát cùng.

                                                                             Năm 1999

                                                        CHỊ  TÔI

                                     Sớm tần tảo sớm làm dâu

                                Tuổi xuân chị gửi vào sâu đất lầy.

                                     Người ta chồng vợ sum vầy

                               Anh đi kháng chiến,tháng ngày chị trông.

                                     Theo chiến dịch đi dân công

                              Chị tôi quang gánh vượt sông leo đèo

                                     Đường cheo leo dốc cheo leo

                              Người sau lần gót chân trèo đi lên.

                                     Rừng sâu lán cọ có đêm

                               Run cơn sốt rét bạn rên xót lòng.

                                     Gặp khi bom giặc thả vùng

                              Thấy xương trộn máu hòa cùng suối sâu.

                                     Tôi vô tình hỏi vặn lâu

                              Chợt trông vai chị thót đau giật mình.

                                     Băn khoăn tự hối tội tình

                              Buông câu trêu chị như hình xa xôi:

                                    “ Huân chương , chắc chị được rồi “

                             Chị cười thắm đỏ đôi môi quyết trầu .

                                                                       8 -1995  

 Posted by at 3:35 pm

 Leave a Reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

(required)

(required)