Chùm thơ Đặng Vương Hưng

 

                  CHÙM THƠ ĐẶNG VƯƠNG HƯNG

 1. DẠ THƯA…

Dạ thưa, em cũng nhà quê

Một thời cày cuốc nón mê lội đồng

Giời cho làm kiếp đàn ông

Dại yêu chẳng biết ai không có tình

Dạ thưa, đành tự thương mình

Chiếu thơ rải dưới mái đình, gốc đa

Mấy câu Lục Bát ư a

Ai yêu thì ghé, ai qua thì mời

Dạ thưa, mừng khách đến chơi

Nhân trần thay rượu đầy vơi vui buồn

Bánh đa, bánh đúc có khuôn

Chung tình ai nỡ bán buôn bao giờ

Dạ thưa, can tội… mộng mơ

Giời đày nên phải làm thơ mỗi ngày

Trót đam mê hết kiếp này

Nổi chìm mới biết sông đầy, biển sâu…

Mai sau ai nhớ một câu
Cao xanh thì cũng cúi đầu: Dạ thưa…
2. CUỐI NĂM

Cuối năm ngày tháng trôi vèo

Thời gian như cũng rơi theo lá vàng

Trời chưa kịp đón xuân sang

Người chưa mang hết bẽ bàng ra đi

Cỏ chưa kịp mọc xanh rì

Sông chưa kịp chảy đợi khi mưa về

Em ngồi nhặt nắng ven đê
Cuối năm có nhớ lời thề trẻ con?

3. HY VỌNG

Cho dù hy vọng mong manh
Cho dù mây trắng trời xanh xa vời
Cho dù còn lại mình thôi
Cho dù đã cạn tình người trong nhau

Tôi tin rằng có nỗi đau
Như là điều thiện từ lâu vẫn còn
Tôi tin rằng có núi non

Cho dù sông cạn đá mòn vẫn tin

Dù ai giả bộ lặng im

Tôi tin vẫn có cả nghìn ước mơ

Dù ai ngoảnh mặt làm ngơ

Tôi tin và vẫn đang chờ ngày mai

Năm 2006

 

4. NGỒI BUỒN

Ngồi buồn nhặt chiếc lá rơi

Vẩn vơ cơn gió lả lơi cuộc tình

Ngồi buồn chợt thấy ai xinh

Bỗng thèm cái tỉnh tình tinh đã đời

Ngồi buồn ngửa mặt nhìn trời

Thờ ơ mặc kệ những lời gần xa

Ngồi buồn chợt nhớ quê nhà

Bỗng thèm nghe một tiếng gà gáy trưa

Ngồi buồn quên hết nắng mưa

Nửa còn níu lại, nửa vừa muốn đi

Ngồi buồn chẳng biết làm chi

Hét lên một tiếng, có khi… hết buồn?

9. CHÍ PHÈO

I.

Say đâu? Ai bảo hắn say!

Thêm vài chai nữa chẳng hay hấn gì!

Cuộc đời ngẫm đếch ra chi

Hắn mượn rượu để quên đi thôi mà

Ới làng nước, ới người ta

Đến mà xem hắn ngân nga chửi này:

Mẹ cha Bá Kiến chúng bay

Mẹ cha cả lũ ăn mày đứng trông

Mẹ cha Nam, Bắc, Tây, Đông…

Sao không lương thiện cho ông được nhờ!

 

II.

Chẳng thèm ăn vạ bao giờ

Hắn chỉ rạch mặt giả vờ đấy thôi

Sinh ra đã khốn nạn rồi

(Không cha, không mẹ, không người mến thân)

Giàu sang thì hắn cóc cần

Chỉ mong Thị Nở mỗi lần tới thăm

Cháo hành ngon đến muôn năm

Cho ai hạnh phúc ăn nằm với ai…

2006

10. THỜI GIAN

Một năm là bấy nhiêu ngày

Một ngày là bấy nhiêu giây hao mòn

Thời gian như đám mạ non

Vừa xanh mơn mởn đã còn rạ rơm

Thời gian như thổi niêu cơm

Cháy tàn củi lửa khói thơm lên trời

Thời gian hằn dấu mặt người

Em kiêu bạc để nụ cười tàn phai

Tôi tin còn những ban mai

Thời gian nâng bước chân hai đứa mình…

11. NẾU TÔI LÀ…

Nếu tôi là một cánh diều
Cánh diều đã ướt bởi nhiều bão giông
Nếu tôi là một dòng sông
Dòng sông chảy mãi mà không bến bờ
Nếu tôi là một bài thơ
Bài thơ viết vội ngẩn ngơ vui buồn

Nếu tôi là một hoàng hôn
Hoàng hôn tắt hết để còn ban mai…

12. ĐI TÌM

Tôi đi về phía gió sương

Nửa đời dằng dặc con đường vẫn xa

Tôi đi về phía phồn hoa

Nửa đời mới thấy hóa ra mình nhầm

Tôi đi về phía âm thầm

Nửa đời nước mắt ướt đầm trang thơ

Tôi đi về phía mộng mơ

Nửa đời như vẫn đang chờ đợi ai

Tôi đi về phía ban mai

Nửa đời mới biết đêm dài bao nhiêu…

17. VIẾT Ở CÔN SƠN

Dở hay cũng một kiếp người

Vuông tròn cũng đã một thời như ai

Sống nhiều đâu kể ngắn dài

Kệ ai ganh ghét cắm cài chát chua

Hãy xem chuyện cũ như đùa

Và coi tiếng chửi như vừa hát thôi

Biết là muôn sự tại trời

Chỉ mong sống ở trên đời vì nhau

Nếu như còn những kiếp sau

Ta xin trở lại nỗi đau nhân tình

Tình yêu phù phiếm, phiêu linh

Vẫn còn bao kẻ đi rình của chua

Thiên hạ còn có ngôi vua

Vẫn còn cần tiếng chuông chùa giải oan

Ở đâu quan cũng bênh quan

Thời nào dân cũng dân gian tội tình

Muôn năm trăng sáng sân đình

Ta về thương lại bóng hình mẹ, cha…

Tháng 11-2008

18. BỖNG NHIÊN

Bỗng nhiên cứ nhớ một người

Bỗng nhiên lại muốn mỉm cười cùng ai

Bỗng nhiên than ngắn thở dài

Bỗng nhiên hát một vài bài bâng quơ

Bỗng nhiên ngồi ngẩn, thẫn thờ

Bỗng nhiên như cứ giả vờ được yêu

Bỗng nhiên có những buổi chiều

Đời ta chợt thấy rất nhiều… bỗng nhiên.

Năm 2006

19. ĐIỂM TỰA

Tựa lưng vào những giấc mơ
Em như gió thoảng ngây thơ trốn tìm

Tựa lưng vào sự lặng im
Lời yêu nói dối trái tim chẳng đành

Tựa lưng vào nỗi nhớ anh

Em như tia nắng mong manh đợi chờ

Tựa lưng vào những bài thơ

Câu thương câu giận ngẩn ngơ vui buồn

Tựa lưng vào những hoàng hôn

Tàn đêm chẳng hiểu dại khôn, bi hài

Tựa lưng vào những ban mai
Thấy mùa chầm chậm rơi ngoài sông xa…

20. ĐẦU NĂM ĐI CHỢ CẦU MAY

(Nhớ Đồng Đức Bốn)

Chợ nào bán rủi mua may

Bán mưa mua nắng, bán ngày mua đêm?

Người nào bán nhớ mua quên

Bán yêu mua ghét, bán phiền mua vui?

Chợ trời đâu chỉ mình tôi

Bán mua những cái cuộc đời bỏ đi

Không tiền chẳng dám mua gì

Có tiền hoang phí nhiều khi cũng đành

Nhiều tiền mua cả trời xanh

Ít tiền ước một bát canh cua đồng…

Còn tiền uống cả dòng sông

Hết tiền nhịn đói chạy rông cả ngày

Rủ nhau đi chợ cầu may…

Mai xa thành phố mà đầy vấn vương… (2008)

25. CHIỀU NAY…

Chiều nay chẳng có ai mong
Giọt cà phê đắng mà thong thả buồn

Ta ngồi gặm nhấm hoàng hôn
Chờ dòng tin nhắn mỏi mòn vợi xa…

Giận ai trời bỗng vỡ òa
Mưa tuôn như thể đã hòa tan nhau

Mai này lòng có nhói đau
Thì xin cho được kiếp sau vẫn tìm…

Ta còn nhịp đập trái tim
Gửi cho em để làm tin một đời

Chiều nay cháy đỏ mưa rơi…

Tháng 6 năm 2011

 

5. BẾN SÔNG MƠ

Gửi mây ở lại với trời
Gửi tình ở lại với người đang yêu
Gửi mưa ở lại với chiều
Tôi đi về phía có nhiều bão giông…
Đợi tôi là một dòng sông

Nước đang chảy xiết mà không có cầu

Đợi tôi là cánh rừng sâu

Đèo cao, vực thẳm mà đâu có đường!…

Thôi đành trở lại quê hương

Tôi đi về phía người thương vẫn chờ

Đón tôi từ Bến Sông Mơ

Mẹ và em với bài thơ đang làm…

6. VỀ QUÊ LẠI MUỐN ĐI CÀY

Bây giờ Đông đã qua mùa

Rét còn chưa hết Tết vừa đến thôi

Mưa Xuân giăng bụi đầy trời

Hoa xoan rụng tím lối người vẫn đi

Gặp nhau chẳng biết nói gì

Những khi cười cợt, những khi đau thầm

Buồn vui chẳng thể lặng câm

Làm dâu đâu phải chọn nhầm mẹ cha

Bạn xưa đều đã chia xa

Người xưa vô ý, còn ta vô tình

Nhà xưa thì vẫn một mình

Bến xưa còn đó, mái đình còn đây…

Ngược xuôi biền biệt tháng ngày

Về quê lại muốn đi cày… lạ không!

7. CHÙA LÀNG

Làng nghèo nên chùa cũng nghèo

Sân đầy lá rụng, vắng teo bóng người

Đôi con nghê đá ngồi cười

Hai bà vãi trẻ lại lười thắp nhang

Ngày rằm, mồng một… mấy nàng

Thẹn thùng cùng mấy anh chàng trai tơ

Ôm eo xe máy lượn lờ

Đi chùa toàn mặc quần bò áo phông

Thương cho mấy chị muộn chồng

Thương cho mấy cụ lưng còng đường xa

Thương cho em, thương cả ta

A di đà Phật, cùng ra chùa làng…

Người ta cầu phúc, cầu an

Cầu tài, cầu lộc, cầu toàn vận may

Cầu tình – yêu phải thật say

Cầu tiền – vàng bạc chất đầy vẫn tham

Ta cầu cái chẳng ai ham

Tha cho mấy kẻ đã làm hại ta

Chỉ xin sáng tỏ chính – tà

Để năm mới đến nhà nhà yên vui…

8. KHÔNG NGỦ VỚI SÔNG HÀN

Đêm không ngủ với sông Hàn

Ngồi nghe gió biển mơn man tóc thề

Trăng tan vào ly cà phê

Tôi tan vào cõi u mê cuộc đời

Gió mưa chưa ngập đất trời

Em như bão muộn đã rời biển Đông

Có con sóng vỗ trong lòng

Có người mất ngủ đêm không biết gì

Sông Hàn lặng lẽ trôi đi

Và tôi lặng lẽ nghĩ suy một mình

Tôi ngồi đợi một bình minh

Còn em đợi những người tình không tôi…

13. HÀNG XÓM

Một nhà chồng đạp xích lô
Vợ ngồi đầu ngõ ghi “lô” với “đề”

Một nhà mở quán cho thuê
Những sách báo cũ mua về tính cân

Một nhà chứa trọ bình dân

Toàn người túng thiếu nợ nần đẩu đâu

Một nhà buôn bán rất giàu

Vợ đi bồ bịch đánh nhau cả ngày

Một nhà chồng uống rượu say

Nửa đêm còn chửi bới “mày” với “tao”…

Gặp nhau… hàng xóm vẫn chào

Vờ như chẳng có chuyện nào xảy ra

Ngày vui hớn hở sang nhà

Nói cười chúc tụng cứ là… như không.

 14. TRÁI TIM HÓA ĐÁ

Trái tim hóa đá trên tay

Lời thương như gió vụt bay qua đầu

Ai đang ngồi khóc trên cầu

Buồn như nước lũ từ đâu mưa về

Trái tim hóa đá ngoài đê

Bỗng dưng bão nổi bốn bề trống không

Cả xóm không có đàn ông

Trái tim hóa đá cánh đồng chạy xa

Cả làng không có đàn bà

Trái tim hóa đá bỗng là dửng dưng

Hoa nở đến đó thì dừng

Chim không còn hót như từng véo von…

Đừng như trăng khuyết lại tròn

Trái tim hóa đá đâu còn tình yêu.

Tháng 10-2008

 

15. LỤC BÁT TRÊN MÁY BAY

Ta ngồi trên chín tầng mây

Để thơ lục bát cùng bay theo người

Câu vui lơ lửng giữa trời

Câu buồn rải khắp cõi đời nhân gian

Dưới kia khuất lấp mây ngàn

Bão dông, lũ lụt… từng đàn trôi qua

Chú Cuội chặt đổ cây đa

Đàn cò sã cánh quê nhà ở đâu?

Một thời cắt cỏ chăn trâu

Thơ còn lấm láp dãi dầu nắng mưa

Một thời gồng gánh ước mơ

Thơ còn khao khát bao giờ bay lên

Lục bát chưa kịp đặt tên

Máy bay đã hạ cánh miền ca dao…

Tháng 10-2008

16. NHA TRANG

Bao nhiêu người đẹp đi rồi

Chiều nay biển lạnh, vắng người, không em

Sóng chừng như hết dịu êm

Mưa chừng như cũng ướt thêm phố phường

Chẳng còn đâu những dễ thương

Trời mờ mịt lắm con đường rất xa

Mình thì mong nhớ người ta

Người ta chẳng biết để mà nhớ mong

(Người ta tìm cái thong rong

Mình thì tìm cái long đong cuộc đời)

Nha Trang đâu có xa vời

Mùa đông gõ cửa nói lời chia tay

Một mình ngủ với đêm nay

21. CHỜ NHAU

Chờ nhau suốt cả tối nay

Chỉ e mưa ướt hết ngày buồn thôi

Dù không đợi được cả đời

Cũng mong có được mấy lời thương yêu…

Nhớ ai quên hết cả chiều

Giận ai ghét hết cả điều thơ ngây

Nhờ ai gửi nắng cho cây

Gửi mưa cho đất, gửi ngày cho đêm

Đêm qua hoa rụng trắng thềm

Sáng ra ai ngỡ đã mềm môi nhau

Cỏ cây nào có biết đâu

Người không đến đã làm đau một đời…

11-2008

22. BÂY GIỜ…

Bây giờ đường phố thành sông

Cái tôm cái tép chạy rông sân trường

Bây giờ mưa ngập phố phường

Ô tô, xe máy đầy đường chết trôi

Bây giờ mưa trắng cả trời

Mất điện, quần áo ướt phơi đầy nhà

Bây giờ chạch đẻ ngọn đa

Sáo đẻ dưới nước… hóa ra chuyện thường

Bây giờ mưa ngập cả giường

Người Hà Nội phải ra đường tập bơi

Bây giờ phố xá kẹt người

Kéo nhau lên núi hỏi… trời biết chưa?

Bây giờ Hà Nội vẫn mưa…

Tháng 11-2008

23. CUỐI ĐÔNG

Giời ơi thăm thẳm hoàng hôn

Thương ai vời vợi

Nỗi buồn chân mây

Mà sao khát vẫn dâng đầy

Mà sao thèm vẫn cứ gầy đêm hoang…

Giời ơi tình cứ bẽ bàng

Cháy miền tĩnh lặng

Tết càng không Xuân

Ừ thì mây cuốn mưa vần

Ừ thì khóc ướt cả trần gian đi!

Mặc ai nồng ấm đang thì

Có người vẫn rét cả khi Xuân về…

(Đêm Đông – Cuối năm Canh Dần)

24. GỬI MỘT NGƯỜI…

Gửi người ẩn hiện trong thơ

Với bao hờn giận vu vơ cuối trời

Gửi người có thật trên đời

Mà như hư ảo rối bời lòng ta

Gửi người đag ở rất xa

Ta vừa mới gặp như là giấc mơ

Gửi người một chút dại khờ

Để ta còn được giả vờ kênh kiêu

Ta còn vương vấn rất nhiều

Gửi người tất cả những chiều nhớ thương…

      26. TẶNG NGƯỜI TÔI YÊU

Từ ngày dan díu với thơ

Đắm say cũng lắm ngẩn ngơ cũng nhiều

Giời sinh ra đã biết yêu

Đa tình nên cũng đã liều mấy phen

Cũng may anh đã có em

Cũng may giời chẳng đánh ghen mấy lần

Sống cho trọn kiếp phong trần

Cuối đời còn lại mấy vần thơ thôi

Giật mình đã tuổi năm mươi

Vẫn còn mơ tưởng cái thời chăn trâu

Thôi thì dù chẳng sang giàu

Cũng may còn có mấy câu thơ buồn

Lục bát chẳng thể bán – buôn

Nếu ai nhớ đến cội nguồn thì thương…

Chắp tay cúi lạy mười phương

Tạ ơn cha mẹ quê hương sinh thành.

(Viết trước ngày sinh nhật)

 Đặng Vương Hưng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Posted by at 11:11 am

 Leave a Reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

(required)

(required)